Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Và bon chen không bẩn, không ác. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba.
Có bon chen bẩn, ác. Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi.
Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Dù chỉ là một nhân vật.
Đến tầng mà lúc về tôi hỏi cậu em mới biết là tầng 3. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Cái vực của sự hỗn độn.
Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên.
Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì. Ăn xong lên giường nằm. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm.
Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy. Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên.
Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Trước thì tháng gặp một hai lần. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30.
Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Theo một cách của riêng em.
Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi. Nói chung là tốn thời giờ.