Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội. Còn anh thì vẫn phải sống.
Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời.
Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ.
Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Nhà văn nhìn vào mắt nàng.
Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt.
Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số. Đúng là thân làm tội đời! Mẹ, tôi và một người quen.
Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi.
Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Không, tôi không cần biết.
Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên. Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác.
Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối.