Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ.
Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Tôi lại dẫn ông anh đi.
Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.
Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó? Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.
Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Chúng lã chã nhảy dù xuống sách.
Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó. Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng. Tình yêu bao giờ cũng mới.
Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật. Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.
Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc.
Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Cũng có thể họ không tìm thấy. Tôi lẳng lặng ra về.
Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo. Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn.