Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm. Tôi muốn gặp ông cụ.
Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ.
lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn… Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó.
Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết.
Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng. Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần.
Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Đó gọi là biết chơi. Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng.
Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó. Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ.
Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Chính trị là một cuộc chiến. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.
Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên.
Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại.