Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi. Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau. Gió se sẽ mang vị mặn.
Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường. Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Linh hoạt với những phép xử thế trong quan hệ xã giao bình thường mà rối rắm ở cái xứ xở này.
Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn.
Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Trên Hồ Gươm lúc này chắc đang có lễ hội du lịch tưng bừng. Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể.
Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta.
Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra. Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta.
Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn. Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.
Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn.
Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm.
Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.