John Lowenstein từng là một vận động viên bóng chày tài năng và nổi tiếng. Tôi nghĩ rằng việc trò chuyện cũng giống như chơi golf, như lái xe hay làm chủ một cửa hàng. Sau cùng, khi vấn đề đã được sáng tỏ thì nhiệm vụ của bạn là khẳng định lại với hai câu hỏi: - Cần tiến hành những việc gì? Ai sẽ thực hiện chúng? Nếu ngay cả chính bạn người điều khiển cuộc họp lại không thể chốt lại vấn đề thì cuộc họp không biết sẽ đi đến đâu.
Và nhớ là, nói càng ít càng tốt. Sau lần thất bại ở đài phát thanh Miami, tôi đã tự nghiệm ra nguyên tắc này. Thỉnh thoảng, rời mắt khỏi bài văn và ngước lên nhìn khán giả, với một vẻ mặt tự nhiên và thân thiện nhất mà bạn có.
Hài hước là một yếu tố luôn được hoan nghênh, trừ những trường hợp đặc biệt như thông báo chiến tranh hay một căn bệnh hiểm nghèo nào đó. Nhưng ai cũng thích thú và hào hứng. Cuộc đàm phán của Herb thành công! Thật không thể ngờ một cậu học trò mười ba tuổi lại có thể lập luận đến thế! Thầy Cohen vừa lau mồ hôi trán vừa gật đầu đồng ý quên đi mọi việc.
Thời gian là tiền bạc. Tôi trả lời: Tôi không có đề tài nào cả. Ai nấy đều gật gà gật gù.
Tôi sẽ nói nhiều hơn về việc nói trước công chúng ở một chương sau. Vậy mà anh chẳng hề đá động gì tới nó! Trái lại những buổi họp nhàm chán và vì sao nhàm chán thì tất cả chúng ta ai cũng biết.
Tất nhiên mọi khán giả đều nhìn thấy cảnh tượng khôi hài đó. Tuy không điều khiển được nó nhưng chúng tôi đã bình tĩnh chiến đấu với nó. Có điều nên lưu ý: trước khi sử dụng thì phải tập để quen dần với chúng.
Thế là trong lần đầu gặp nàng, tôi đã tự nhiên mà nói rằng: Chào cô, tôi thực sự chẳng giỏi giang gì về việc này. Bạn sẽ được người ta nhớ đến nhiều hơn nếu hỏi về quan điểm của họ. Đây chính là sự khôn khéo và nhạy bén của bạn.
Thành công tốt đẹp, tôi đã tạo ra những tiếng cười rôm rả. Chỉ có giọng người ca sĩ thổn thức qua làn nước mắt. Vậy, người ta thường tặng nhau cái gì? Một chiếc cà vạt, một đôi găng tay, hay một cành hoa violet… thì cũng chấp nhận được.
Giả sử bạn ở trên một hòn đảo với duy nhất một người nữa là bạn thân của bạn, anh ấy sắp qua đời vì bệnh ung thư. Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Thế là chúng bò ra cười sặc sụa, cười đến chảy cả nước mắt.
Lỗi là ở chính chúng ta. Thứ nhất, người nghe khổ sở vì không hiểu nổi. Quan điểm của tôi hoàn toàn ngược lại! Chúng ta đang nói nhiều hơn bao giờ hết, và bằng nhiều cách thức hơn bao giờ hết.