Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi.
Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm. Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm.
Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.
Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống. Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé.
Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy. Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ.
Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay. Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy.
Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân.
Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.
Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực.
Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì.