Nếu phản ứng hình thành dẫn đến nhiệt tình công tác thì chẳng bao lâu sẽ hết khẩn trương và bộc lộ tâm lý lười nhác của anh ta. Rõ ràng xem người bằng áo là thiếu giáo dục song người lại, không chú ý ăn mặc phải chăng là thiếu tôn trọng người khác . Nói chung, thể diện của lãnh đạo dễ bị tổn thương trong các trường hợp sau đây:
Có một lần họ rời sàn nhảy lúc hơn 12 giờ đêm cậu Trương nói: lem nhảy nhịp bốn rất tốt, anh xem mãi không chán. Lúc bấy giờ, Socrate thong thả nói: "Tôi đã biết sấm sét rồi thể nào cũng mưa mà, quả nhiên không sai!". Nước Triệu đang nguy cấp bèn cầu cứu nước Tề.
Thuận miệng nói ra câu nói đó khiến cho chị nghĩ đến những kỷ niệm xa xôi về khuyên tai này, từ đó chúng tôi thành bằng hữu tốt. Một chữ "Phủng" (phò, phò tá) đã bộc lộ thân phận và địa vị lệ thuộc của chúng ta. Nhưng trong tiếng cười tuyệt nhiên không chút khinh miệt mà trái lại chi làm cho không khí căng thẳng trong hội trường tan biến.
Lâu ngày ông ta cảm thấy vô vị, bèn thay đổi thái độ, không còn cao ngạo nữa mà đi lại chuyện trò bình thường. Trong đáy lòng những người như cậu Trương thường mang một ý nghĩ mới. Tâm sự có nhiều nội dung.
Loại người này lòng thường có cảm giác cô độc, tình cảm thường dao động không ổn định. Đợi cho sau khi máy bay Tưởng Giới Thạch cất cánh rồi, Trương Học Lươn nói với Vương Gia Kiệt rằng: "Lão Vương này, anh chưa bao giờ ngồi máy bay do tôi tự lái cả. Tướng của Lưu Bị là Triệu Vân và
Không nói tiếp được nữa, nước mắt trào ra. Cầu người giúp đỡ là bị động. Ông bảo anh Tiều yêu cầu đăng kí cho ông đi tham gia chung kết.
Bấy giờ bí thư thị trấn đến hiệu dược phẩm nói với chủ hiệu: "Có việc gì thì thương lượng, kêu la om sòm không giải quyết được việc gì đâu. Nói ngay cả chuột cũng gù lưng là nói khách sạn vừa hẹp vừa thấp. Lỗ Chiêu Công vừa ăn vừa khen kim đào mùi vị thơm ngon.
Đối với người đang lâm vào cảnh khó khăn, chỉ tỏ ý thông cảm thôi thì không đủ mà phải có hành động cụ thể giúp người ta vượt qua cơn bĩ cực. Trương Chi Động quan hệ với phủ quân Đàm Kế Tuân không hợp. Người cạnh tranh càng nhiều, anh ta càng thích thú.
Nói quanh xảo diệu cốt ở tâm Vương Thứ ông cảm kích đến rơi nước mắt, lúc nào cũng tìm cách báo ơn khuyển mã với Tần Cối. Dù rằng Kistinger tài trí tuyệt vời, có thể hóa giải được thì thành ra ta dựng sân khấu cho người hát hay sao, vì vậy Chu ân Lai chọn thái độ im lặng là hay nhất.
Về sau Gia Cát Lượng dùng kế dụ hàng, Mã Siêu qui thuận Lưu Bị. Người già là trưởng bối mà người Trung Quốc có truyền thống kính lão. Củng Toại không thấp người say rượu, vẫn đến gặp.