Nếu sau khi đọc hết chương này bạn vẫn còn đồng ý chấp nhận nghèo đói - thì biết làm sao, bạn sẽ nhận được sự nghèo đói! Nhất định là như vậy. Tiềm thức không biết ăn không ngồi rồi! Bạn không cấp việc cho nó làm? Cũng được thôi, nó sẽ hoạt động với những cái gì tác động đến nó mà không có sự tham gia của bạn - vì bạn muốn thế mà. Cô y tá có mặt trong cuộc nói chuyện nhìn tôi thương hại.
Lấy ví dụ một gia đình Mỹ trung bình ( tức là gia đình có thu nhập năm trung bình), ta hãy tính phần thu nhập từ tổng sản phẩm quốc dân đến với từng thành viên gia đình. Có nghĩa là con người cần kiểm soát tất cả các tính xấu của mình. Và chính tại chương này - chương nói về nỗi sợ hãi - bạn có điều kiện rất tốt để tập thực hiện những chỉ dẫn của chúng tôi.
Nếu một người, dù là lãnh đạo hay là người thừa hành bình thường, tuyên bố là anh ta ôquá bậnằ và không thể thay đổi kế hoạch của mình chỉ vì những tình huống bất ngờ nào đó, thì chính là anh ta đã ký tên công nhận sự bất lực của mình. Những trang giấy đánh máy cẩn thận tạo nên một tập sách đầy đủ đóng vai trò ôchuyên gia cố vấn không lờiằ. Vào một ngày đẹp trời, ông chủ hiệu thực phẩm hiểu ra rằng mình thất nghiệp.
Bệnh tưởng - thói quen nói và tập trung vào các loại bệnh tật, gần như hứng thú chờ đợi nó sẽ đến, và rốt cuộc là căng thẳng thần kinh (stress). Cuối cùng ngài Ford cảm thấy mệt mỏi. Người lãnh đạo có uy tín không cần phải có danh hiệu mới được nhân viên dưới quyền tôn trọng.
Có lần tôi nói chuyện với một thương nhân bán buôn. Không phải ngẫu nhiên mà người ta vẫn nói: Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Nếu một người, dù là lãnh đạo hay là người thừa hành bình thường, tuyên bố là anh ta ôquá bậnằ và không thể thay đổi kế hoạch của mình chỉ vì những tình huống bất ngờ nào đó, thì chính là anh ta đã ký tên công nhận sự bất lực của mình.
Ngài có thể nói cho họ biết điều đó, vì Ngài đã giúp nhiều người giải quyết vấn đề. Nhưng ông không biết gì về sức mạnh của ước mơ khi nó đã trở thành tư tưởng ám ảnh. Con người có thể không biết gì về việc này.
Thói quen này xưa cũ như chính bản thân nhân loại, và nguy hiểm chết người cho thành công! Tại sao người ta bám chặt lấy sự bao biện yêu thích của mình? Câu trả lời quá rõ ràng. Ta hãy xem ông làm thế nào để có được ảnh hưởng vô hạn đến khối óc của hai trăm triệu con người, thống nhất họ lại để cùng phấn đấu cho một mục đích chung. Nhưng điều chủ yếu - trên mặt anh hiện rõ một ý nghĩ.
Ai muốn đặt cho nó tên gọi thế nào thì cũng chẳng quan trọng gì. Nước Mỹ tư bản sẽ lo phần còn lại. Và bản thân bạn có thể đạt được điều gì.
Để có chè, bạn phải sang Trung quốc hoặc ấn độ; từ Mỹ sang hai nước đó - đường đi chẳng gần chút nào. Trong phòng thí nghiệm của mình, ông dành một ôphòng tiếp xúc riêngằ. Ông khẳng định rằng cần đưa khoa học này vào chương trình giảng dạy của các trường phổ thông và cao học, và nếu dạy đúng thì sẽ có những thay đổi cơ bản trong hệ thống giáo dục, cắt ngắn được quá nửa thời gian đào tạo.
Bất cứ nhà doanh nghiệp nào cũng biết rằng bắt các nhân viên của mình làm việc với một tinh thần có thể xa xôi gọi là hòa hợp - khó đến mức nào. Về sau, những thí nghiệm này mang bóng dáng khác hẳn: tôi cầu cứu họ giúp đỡ giải quyết những vấn đề khó mà tôi hoặc khách hàng của tôi gặp phải. Tôi có vinh dự được phân tích phong cách hành động của hàng ngàn người, trong số đó ônhững kẻ không mayằ chiếm 98%.