Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ.
Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.
Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con. Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn.
Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi.
Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán. Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết. Và một số lí do khác…
Ở nơi ấy, ông sẽ là tất cả mà cũng chẳng là ai cả. Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh.
Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo.
Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ.
Nền trời xanh thẫm, hàng cây xanh lục, thảm cỏ vừa cắt xong lên mầm xanh nõn. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc.
Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó.