Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Cần quái gì sự thật và lí do. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…
Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. Đừng sa sầm mặt như thế.
Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Nhưng như thế chưa đủ.
Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Cuốn sách thì vớ vẩn.
Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười. Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy.
Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược.
Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn. Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi. Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Xin lỗi nhé, buồn ơi.
Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi. Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ.
- Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Sáng được bác cho ngủ bù.