Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Nó là một sự phối màu khá đẹp. Một điều rất hệ trọng.
Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ.
Cũng có hôm ngủ khá say. Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới.
- Rất tiếc là không thể, thưa ông. Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi.
Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện.
Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ.
Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển.
Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.
Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng.
Theo một cách của riêng em. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn.