Cái bướu ở lưng lồi lên. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc. Trong khi anh đang nhủ lòng đi đến những biến chuyển mới.
Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Giờ ta muốn nghỉ một lúc.
Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm.
Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Để đỡ tình cờ lặp lại. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.
Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng. Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò.
Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó. Nước mắt tôi lại rơi.
Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói.
Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Hắn cũng thông minh đấy chứ. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả.
Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn.
Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí. Ta còn có thể cứu sống vợ ta. Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ.