Ta oán ghét, thịnh nộ, chỉ vì ta coi nó quan trọng quá. 000 nghề đó, và bốn phần năm nữ học sinh cũng thế. "Trước kia, tôi hay lo nghĩ, nhưng từ ngày chứng kiến một việc xảy ra tại West Dougherty tôi đã mất hắn thói ấy.
Mới rồi tôi được cái hân hạnh phỏng vấn ông Arthur Sulzberger, chủ bút một tờ báo nổi danh nhất thế giới, tờ "Nữu ước nhật báo". Con người lẻ loi rất dễ bại trận, nhưng sống với sức mạnh của Thượng Đế ở trong lòng, không sao quỵ nổi. Tôi kể ra đây vài thí dụ:
Được lắm, như vậy mới phải là người lớn. Trước hết, làm cho các bắp thịt ở mắt, ở mặt giãn ra và lẩm bẩm: duỗi ra. Ngay từ những chương đầu, bạn sẽ thấy tư tưởng sâu thẳm của bạn tiêu tan như sương mù gặp nắng xuân và bạn sẽ mỉm cười nhận rằng đời quả đáng sống.
Rồi tấn bi kịch kết cục ra sao? Tại sao hai ông bà nhất định biến gia đình của mình thành một "nhà thương điên" như ông đã nói? Đã đành có nhiều nguyên nhân lắm, nhưng nguyên nhân chính là cả hai ông bà đều nhiệt tâm muốn làm cho chúng ta, bạn và tôi cảm động. Nhưng nếu Andrew sống lại sau khi chết ít lâu, ông sẽ bất bình thấy người bà con đó thoá mạ ông. Vậy đừng tàn phá nó bằng cách chuốc lấy lo phiền".
Con nít không có trách nhiệm. Trong trường hợp của tôi, công việc đóng tàu đã thắng nỗi buồn của tôi. Và đây là điều quan trọng mà tôi muốn kể: Cả trong khi Lowel Thomas nợ như Chúa Chổm và thất vọng chua chát, ông chỉ suy tính chớ không lo lắng.
Muốn đọc, bà dùng những sách in chữ thật lớn, dí sát đến mắt. Từ đó, anh leo hết cấp này đến cấp khác. Nhưng lạ nhất là tôi đã khỏi hẳn bệnh.
Đời sống đầy đủ hơn, vui vẻ hơn nhiều. Ông làm cách nào mà tài tình như vậy, nhất là khi không biết nói tiếng Pháp? Thưa rằng thế này: Ông xin chủ hãng kính viết cho một câu tiếng Pháp chào khách, rồi ông học thuộc câu ấy. Bà cô Edith cũng vậy.
Brill: Một tín đồ chân thành không bao giờ mắc bệnh thần kinh". Một hôm đương đi, tôi té xỉu trên lề. Ông nhận thấy trung bình mỗi người thợ có thể đổ vào xe gông 12 tấn rưỡi gang đúc thành thỏi trong một ngày, nhưng trưa đến họ đã mệt nhoài.
Trên thế giới không có ai giống ta hết. Khi cha ông qua đời, các bạn bè phải góp tiền lại mua giúp cho cỗ quan tài. Ngay lúc đó, tôi nắm chặt tay, thề một cách quả quyết đến nỗi mong tay đâm sâu vào da thịt, đến nỗi thấy lạnh mình, mồ hôi chy ròng ròng theo sống lưng.
Tôi đã đọc những câu ấy trong một tờ thông tri của ty Cảnh sát Milwaukee. Nhưng sau cô đã đổi tánh. Năm 1942, ông đang ở Trung Hoa khi quân Nhật chiếm Thượng Hải.