Điều này rất có ích, nó giúp tôi tự tin hơn và nói năng ngày một lưu loát hơn. Sao tôi lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy? Có lẽ vì đó là thói quen nghề nghiệp, lúc bắt đầu câu chuyện, tôi hay hỏi khách mời của mình những câu như thế. Ông hãy giúp tôi biết sai lầm cốt yếu của tôi là gì không?
Bà bận rộn suốt ngày ở xưởng làm nên phải thuê một người bảo mẫu lớn tuổi chăm sóc cho anh em tôi và dọn dẹp căn hộ nhỏ ở phố Bensonhurst (Brooklyn). Nhưng nếu làm hỏng việc gì thì khó khăn đây. Tôi biết điều này không dễ dàng.
Không, anh ấy đã đúng dậy được… Chúng tôi không biết anh ấy là ai… Sau đó Boom-Boom chỉ thị cho tôi những việc cụ thể: OK, chàng trai trẻ. Bạn muốn cải thiện giọng nói? Trước tiên hãy gõ cửa các giáo viên luyện giọng, hoặc đến thư viện nghiên cứu sách vở tài liệu, băng ghi âm cassette.
Hãy chỉ nên nói những nét chính yếu, cắt xén và cô đọng lại câu chuyện dài lê thê của bạn. Một đấng mày râu nói câu nào là khiến các bà các cô chết mê chết mệt câu ấy. Ngoài ra hãy sắp xếp chỗ ngồi một cách hợp lý.
Tôi nghĩ cách hỏi này không có gì là sai cả. Trong bất cứ cuộc trò chuyện nào cũng cần phải biết kiềm nén chính mình. Giờ đây ta cũng phải biết rằng nó đã kết thúc.
Tất cả đều nhạt nhòe trong cơn bão tuyết, căng mắt ra nhìn vẫn chỉ thấy một nhóm người loanh quanh với một vật gì tròn tròn. Điều này rất quan trọng. Chính vì vậy mà anh được mời lên chương trình rất nhiều lần.
Bạn phải biết nhấn mạnh ưu điểm của món hàng sao cho thuyết phục. Sau năm phút dành cho bản tin thế giới, tôi bắt đầu chương trình lúc 11:05 với đôi lời giới thiệu về những phi công xuất sắc. Chẳng hạn, Susan chỉ cần biết con số doanh thu bán hàng của tháng trước và đi tìm bạn để hỏi.
Hãy nói về kiến thức, kỹ năng, kinh nghiệm của bạn. Coolidge nhìn tấm ngân phiếu, rồi ngước nhìn người nhân viên và nói: Please return (Xin vui lòng ra về). Nhờ vậy mà thời thơ ấu ở Brooklyn của tôi như là một khung cửa sổ nhỏ giúp tôi nhìn thấy một phần lịch sử nước Mỹ.
Sau hết, chắc tang lễ là điều không ai muốn nhưng chúng ta vẫn phải đến đó vì cùng một lý do như nhau: chúng ta yêu người bạn, người thân của chúng ta. đừng gây cho người đối diện cảm giác khó hiểu và khó chịu. Một ngày nọ anh bạn Miami của tôi, Jim Bishop, đến chương trình Larry King Live với tư cách là một khách mời.
Đây là một đức tính không phải là không cần thiết. Một số người nghĩ là càng đóng góp vào nhiều câu chuyện thì tên tuổi của họ càng nổi đình nổi đám, mặc dù chả ai muốn nghe họ nói. Dick trả lời: Cậu biết Frank Sullivan chứ? Chủ tịch Hội đồng chống tội phạm Florida, một người nói chuyện dở nhất thế giới.