Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết. Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già. Để tránh những hận thù.
Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết.
Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. Một cái gì đó kinh điển.
Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.
Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.
Phố phường quanh nhà lại bình thường. Còn phải dậy đi học sớm. Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.
Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình. Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa. Cuối mùa lại ra đợt mới.
Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh. Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái. Chuông điện thoại reo.
Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.
Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa. Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm.