Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu.
Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát. Chẳng có gì đáng bực cả.
Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Đã bảo chả thích viết đâu.
Tôi nhất quyết không đi. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!.
Miệng họ mặc kín mít áo quần. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.
Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi. Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó. Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó.
Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự. Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách.
Những giọt nước mắt bằng gỗ. Nhưng như thế chưa đủ. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.