Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn.
Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về. Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết.
Cái từ nhân loại nghe đẹp phết. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Bây giờ bác đang trăm mối lo.
Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Thằng này ăn mặc phong phanh. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba.
Cô không dám nhìn vào ai. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ.
Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Bạn có thể tìm hiểu và tư vấn cho bác nên bán hàng gì, giúp gia đình tìm một tráng thái cân bằng.
Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.
Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học.
Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Một kẻ lạc loài vô cảm.
Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia. Ta đâu ham hố thắng thua. Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn.