Một lần Lincoln khiển trách một sĩ quan nhỏ tuổi đã tranh biện với bạn. Phải lớn tuổi mới biết xét đoán được. Họ khuyến khích anh, khuyên anh và thú rằng đã có nhiều thiện cảm với anh.
Ông ta khuyên tôi mang về bận thử một tuần nữa. Nhưng tôi ngại rằng cái phong trào chỉ trích và nghi ngờ các vị chỉ huy mà ông rải rác trong quân đội sẽ trở lại hại ông. Ông khách hàng làm ra sao? Ông bằng lòng trả hết cả số tiền, một số tiền quan trọng.
Tôi đã chứng tỏ rằng ông ấy lầm. Trong 500 câu chuyện thì người ta dùng nó tới 3. Ta nên luôn luôn nhớ bài học đó: Ta hãy để cho khách hàng, bạn bè, người yêu và bạn trăm năm của ta thắng ta trong những cuộc tranh biện nho nhỏ mà không tránh được.
Mà tâm hồn con đại lượng, cao thượng, trung trực biết bao! Trái tim nhỏ của con mênh mông như bình minh ló sau rặng đồi. Nhưng con cáo già đó cũng đã lầm lỡ; đáng lẽ là phải bắt đầu tự cáo những khuyết điểm của mình và ca tụng Guillaume II đã, thì ông đã lỡ tỏ trước rằng ông chê vua vụng dại không biết giữ gìn lời nói. Từ trước, chưa có nhà chế tạo nào hỏi ý kiến tôi hết.
Trong hai chục năm, ông điều khiển những đào kép nổi tiếng. Tôi không có gì để chữa lỗi hết. Có đứa phải cõng mới lên nổi.
Lớn lên, ông làm chính trị, tập nhớ tên họ và vẻ mặt của người khác, mà lần lần trí nhớ đó trở nên kỳ diệu. Chị như bê con, đưa ngón tay vào mõm con vật như mẹ cho con bú, và con vật ngoan ngoãn đi theo ngón tay chị mà vào chuồng. "Đừng gây với ai hết".
Nhiều năm kinh nghiệm trong nghề đã giúp tôi hiểu lòng người và mới trông thấy ông, tôi đã biết ngay ông là một người trọng lời hứa và danh dự. Franklin Bettger, một biện sư khéo léo nhất trong nghề bảo hiểm nói với tôi: "Từ lâu, tôi đã hiểu rằng với nụ cười, đi đâu ta cũng được tiếp đón niềm nở hết. Tôi xin hạ xuống nhiều hơn nữa.
Loài người cho tên mình là vinh dự lắm - Cho nên tìm đủ cách truyền nó lại đời sau. "Chiều hôm đó, khi từ biệt ông ta, không những ông đặt mua một số hàng quan trọng mà còn bắt đầu thành bạn thân của tôi nữa. Thì ông phải im liền.
Chương Mười hai Khi mọi cách đều vô hiệu bạn hãy thử cách này xem sao Thiện bất chuyên mỹ Một người bán xe hơi cũ theo học lớp giảng của tôi, cũng dùng phương pháp đó để bán một chiếc xe hơi cho một mối hàng người xứ Tô Cách Lan. Mới rồi, sau một tiệc rượu, chủ nhà mời tôi đánh bài.
Von Bulow tự nhún để khen ngợi, biểu dương Người, và Hoàng đế đại xá cho hết, vui vẻ truyền: "Trẫm và ngươi không nên rời nhau. Không phải anh ấy diễn kịch đâu. và biết đâu chẳng như đứa nhỏ, đòi cho được hai đĩa cháo?