Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Vậy ra là tại những lần như thế này.
Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người.
Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này. Tôi đốt chút, chả hả hê gì.
Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp.
Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Có lí do cũng không khóc.
Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội.
Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu. Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối.
Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến.
Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.
Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi.