Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30.
Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc.
Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn. Và tha thứ cho những cái không hay của nàng. Tôi cười khùng khục trong họng.
Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Âm thanh lắng hẳn đi. Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ.
Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. 1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến. Chẳng có gì để thấy xót thương.
Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối.
Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm.
Cười vui cho dễ sống. Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình. Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này.
Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất.
Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài. Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi.