Bởi vì, ông ấy đã vượt qua được số phận nô lệ và trở thành một người công dân gương mẫu nhất ở vùng Damacus. Hãy theo tôi vào trong quán, tôi muốn kể cho cậu nghe một câu chuyện trong lúc tôi ăn một chút gì đó. Phải là nước mát đấy, vì trời đang nóng mà.
Tôn giáo được tôn vinh bằng những đền đài nguy nga tráng lệ. - Con có thể điều khiển lạc đà quỳ xuống, có thể buộc đồ đạc lên lưng nó và dẫn nó đi nhiều ngày mà không mệt. Anh có thể hoàn toàn yên tâm về lời hứa của tôi!
Trước đây tôi nghĩ mình để lỡ nhiều cơ hội kinh doanh là do khả năng phán đoán của tôi rất tệ. Khi hiểu ra sự việc, tôi đã thật sự hối tiếc và thấy rõ tác hại của tính ù lì trong bản thân mình. - Chia chứ, chia chứ! – Ông Nana-naid nói ngay.
Tôi vô cùng sung sướng với cuộc sống trong giấc mơ đó! Tôi rất hoan nghênh và khích lệ anh ta rằng nếu tiếp tục gửi tiền đều đặn như vậy trong mười hai năm nữa, thì số tiền thu được sẽ lên đến 4. Nhưng tại sao công việc lại không mang đến niềm vui và hạnh phúc cho ông như đã mang lại cho Megiddo? Tại sao cuộc đời của ông luôn gặp những chuyện không may như thế, mặc dù ông đã nỗ lực rất nhiều? Những câu hỏi đó cứ trở đi trở lại trong đầu khiến ông không thể nào ngủ được.
Một chấm trắng nho nhỏ nổi bật kia là ngôi tháp của Đền Chuông đấy. Họ cho biết như một sự gia ân, rằng nếu con muốn, họ cho con cùng tham gia vào cuộc cá cược đó. Phán đoán đầu tiên thường là phán đoán tốt nhất của tôi.
– Tôi tỏ lời cám ơn bà Sira. Các bạn đừng nên giễu cợt điều tôi vừa nói vì cho rằng nó quá đơn giản. Vì vậy, con quyết định phải thực hiện cho bằng được ý định đó, nếu không con sẽ không trở về gặp cha.
Nhìn bên ngoài, tôi đoán ông là một người thu mua gia súc. Tôi đang đói bụng lắm đây! Dần dần, tôi nhận thấy chủ các cửa hiệu rất tin tưởng tôi và luôn vui vẻ bán chịu cho tôi mỗi khi tôi không có đủ tiền để trả lúc mua hàng.
Đây là một tiến trình công việc mà qua đó sự giàu có sẽ dần dần tích lũy: trước hết là có được những món tiền nhỏ, rồi sau đó là những món tiền lớn hơn. Ở đấy, khi có người đến mua, cậu hãy nói với họ rằng cậu là một người chăm chỉ, chịu khó và siêng năng làm việc. Bọn ông đoán anh ta là một thủy thủ.
Một cách khác là mua nhà cửa và đất đai. Cháu đã học được cách tiêu pha ít hơn số tiền cháu kiếm được. Chúng ta là những con người tự do mà ! – Kobbi hưởng ứng.
Trong những ngày ấy, con chợt nhớ đến lời cha dặn trước lúc con ra đi, cha à! Cha muốn con học hỏi, rèn luyện và trở thành một người đàn ông thực thụ, chín chắn với những trải nghiệm cuộc đời. Sự hoành tráng, đồ sộ và nguy nga của thành Babylon chỉ còn là huyền thoại. Ở Đền học, bốn người đàn ông đang ngồi trên những tấm thảm nhỏ trải dưới nền nhà chờ những người khác đến.