Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình. Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào.
Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ.
Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.
Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé.
Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo. Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Tôi đi bộ cũng được.
Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà. bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế.
Con nói chuyện với bác này. Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ.
Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền.
Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng.
Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…