Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút.
Thấy mặt mình mát lạnh. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Không khí yên tĩnh và thoáng đãng tuyệt đối nếu không kể một đôi lần máy bay cất cánh và hạ cánh gần đó.
Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua. Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.
Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội.
Điểm Anh thấp hơn thực lực. Sáng nay chép bài một tí. Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt.
Uống là cháu nôn ra đấy ạ. Xin lỗi em, xin lỗi các con. Chẳng cần gì nữa cả.
Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức. Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được.
Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Để không khóc, phải cười thôi.
Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Cái gì cũng trôi tuồn tuột.
Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.