"Chẳng thà đi bách bộ hai giờ đồng hồ trên vỉa hè trước phòng giấy của một khách hàng để suy nghĩ, còn hơn là bước sồng sộc ngay vào phòng đó mà không biết rõ được mình sẽ nói gì với người ta và không đoán trước được rằng người ta sẽ trả lời mình ra sao?". 000 đồng để bắt đầu làm máy của tôi rơi, tôi bằng lòng bỏ số tiền đó đi, làm lại máy khác cho ông, để được vừa ý ông. Nếu ngồi lâu quá năm phút thì đừng có hy vọng gì thành công hết.
Và cha đã cau mày: "Ngay người lên!". ý nghĩ đó tự nhiên làm nở nụ cười trên môi tôi. Nhưng trong thâm tâm tôi, tôi thích tin rằng không biết chừng lời cô đó đúng cũng nên.
Ông Wesson nghe lời, ba ngày sau trở lại, vâng theo chỉ bảo của nhà chế tạo, về nhà vẽ theo ý ông ta. Trái lại, trong câu chuyện của bà, bà thường lầm lộn buồn cười về sử ký hay văn học sử. Chỉ đã đủ kiểu xe mà khách hàng chẳng vừa ý chiếc nào hết: xe này hở quá, xe kia kín quá, chiếc thì cũ quá, chiếc thì mắc quá, chiếc quái nào cũng mắc quá.
Đúng vậy, ông Eastman trả lời - Tôi chở nó tự bên Anh về. Như vậy lợi hơn nhiều". Cho nên nếu có siêu nhân nào tìm cách tận tâm giúp người mà không vụ lợi, thì trong công việc của ông chắc là ít ai cạnh tranh lắm.
Nhà kinh doanh đó không bằng lòng cách ông Boynton điều tra. Có lẽ nó sẽ khá hơn". "Xin nâng niu, săn sóc bạn trăm năm của bạn".
Vị Vương hầu khôn khéo Von Bulow đã hiểu phương pháp đó là quan trọng từ năm 1909. Đi xe lửa, xe ngựa, xe hơi, tàu thủy. Như vậy có lầm lỡ một chút cũng không sao.
Nhưng chính đó là nguyên nhân sự thành công của một trong những nhà ảo thuật danh tiếng nhất từ xưa tới nay. Vì chính tôi cũng có khi thấy khó thi hành những điều tôi đã chỉ cho các bạn. Ông suy nghĩ vài ngày nữa, tới cuối tháng đi.
Khí giới đó chắc chắn có hiệu quả hơn hết cũng như nọc rắn hổ vậy, không ai thoát khỏi chết. Rồi lại không tiếc lời cám ơn. Muốn học, phải hoạt động chớ không thụ động.
Bây giờ tôi biết làm thinh. Bà nó hứa mua cho nó một bộ nếu nó hết đái dầm. Mày phản đối người ta mà như tát nước vào mặt người ta vậy.
Bà ở nhà chắc có ít nhiều tánh tốt; ít nhất hồi xưa ông cũng nghĩ như vậy; nếu không, sao ông cưới bà? Nhưng đã bao lâu rồi ông chưa hề khen bà một lời? Từ hồi nào? Bà Dorothy Dix, nổi danh về những câu chuyện hàng ngày, nói: Chưa học nghệ thuật khen thì xin ông đừng lập gia đình. Người đó, cũng không xa lạ gì với bạn. Tôi: - "Thưa không ạ, chính tôi phải xin lỗi bà chứ.