Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người.
Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to. Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả.
Tôi chưa làm thế bao giờ. Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Không biết bác có nhớ chuyện này không.
Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.
Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.
Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Ngại nói là ta mất xe. Và ông vội ngoảnh đi.
Mới dám nửa đùa nửa thật như thế. Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Và thế là đời sống lãng phí.
Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết.
Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi.