Deku Xxx

Em người yêu thổi kèn cực đẳng cấp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng.

    Cảm giác như không thể lành lại được. Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Chính nó làm bạn đau không ít.

    Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan. Nhưng họ sống không bình thường. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi.

    Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét. Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh.

    Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu. Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ.

    Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi.

    Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí.

    Cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác.

    Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.

    Mai đi học về phải cạo râu. Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình. Dù không bao giờ có tận cùng.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap