Có người cúi mặt bấm di động. Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng.
Chúng tôi đi thay quần áo. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Rồi đến nằm bên nàng.
Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Tôi không thích mèo.
Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.
Bao người làm được sao mi không làm được. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.
Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.
À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Có thể hắn câu được những con cá to để thả.
Tôi không thích mèo. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật.
Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ.
Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Và tha thứ cho những cái không hay của nàng.