Không có tiềng trả chủ phòng, cũng không tiền mua giấy xe; mà dù có giấy xe cũng không đủ can đảm vác cái mặt bơ phờ thất bại này về nhà. Quần áo tôi thì bằng vải thô, vừa chật, vừa không hợp với hình vóc, cố nhiên lại không đúng thời trang nữa. Bốn mươi tám nhiễm sắc thể ấy định đoạt phần di truyền của ta.
Tập thể thao, làm việc nặng nhọc cho thiệt mệt, tới nỗi không sao chống lại được giấc ngủ nữa. Nhưng mụ ta không cần nói đúng hay sai. Rồi trong tuần, nếu muốn tiêu một hai cắc, nó viết một tấm chi phiếu để lãnh số tiền ra, đoạn tự tính toán lấy số tiền còn lại là bao nhiêu.
Ông Galen Litchfield bây giờ làm giám đốc ở Viễn Đông cho Công ty Park and Freeman. Vậy để tôi xin kể lời khuyên của hai người theo thuyết vô thần. Đại tướng Grant còn gặp một cảnh chua cay hơn nữa.
Ông không thể quên nó được. Chúng tôi tưởng lối văn ấy phải là lối văn của thế kỷ thứ 20 này. Đó cũng là triết lý của ông Lowell Thomas.
Ông tuyên bố: "Bắt chước người khi không bao giờ đi xa được. - Này Jim Grant, từ trước tới nay, anh đã mua bao nhiêu toa trái cây rồi? Đáng lẽ tự nhiên và hoàn toàn thành thật thì họ lại thường dọ dẫm ý tôi mà đáp câu tôi hỏi chứ không trả lời theo ý thọ.
Không có một sinh vật nào ở miến ấy hết. Nghĩ lại cái ngày ghê gớm mà tôi tự tử, tôi muốn la lớn: "Đừng! Đừng! Những ngày đen tối nhất đời ta không lâu đâu - tương lai tới. Hẹn người ấy đến một chỗ rồi nói: "Tôi muốn nhờ bạn khuyên tôi nên làm thế nào.
Có phải bằng cách than thân trách phận và muốn được mọi người chú ý tới, săn sóc cho không? Không. Từ một người hiền hậu như trăm ngàn người khác, ông thành ra một ông già cẩu nhẩu cầu nhầu và phá hoại hạnh phúc gia đình ông. Sullivan mua một tấm thảm rạp hát của hai người mới lập.
Và kết quả là chị làm trò cười cho thiên hạ và chịu thất bại mỉa mai. Ông mê man nằm trên sàn. Cái thế giới bà khám phá ra kích thích bà viết một cuốn sách tả nó.
Quyết tín rằng công việc mình làm rất hữu ích là một điều cần thiết. Còn ông thì làm gì? Ta đừng trách ông, ông đập chén đập đĩa không phải là vô cớ. Rồi lên giường ngủ say, quên hết ưu tư.
"Cô ơi! Tôi muốn làm việc này quá nhưng chỉ sợ bị chỉ trích thôi". Nếu xét kỹ, ta thấy văn ông có chỗ điệp ý, lại có đoạn ý tứ rời rạc, nhưng chính vì vậy mà lời rất tự nhiên, đột ngột, khiến đọc lên ta tưởng tượng như có ông ngồi bên cạnh, ngó ta bằng cặp mắt sâu sắc, mỉm cười một cách hóm hỉnh, mà giảng giải cho ta, nói chuyện với ta vậy. Vậy mà Thượng Đế vẫn nuôi chúng.