Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.
Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận.
Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn. Bảo keo xịt tóc miễn phí.
Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình. Mấy con hổ cũng thế. Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng.
Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Mà đời người thì có mấy đâu. Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên.
Ôi, thói quen của con người. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn.
Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả.
cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Mở tủ ra, thay quần áo.
Cười vui cho dễ sống. Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế.
Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.