Nó là hình hình thức của nguyện vọng chung của nhân loại: Nguyện vọng tìm hiểu thêm. Chương trình lập ra thì phải theo nhưng không được coi nó như một ngẫu tượng phải thờ. Tác phẩm nổi danh khắp thế giới), hai là bận bao bố mà quỳ gối lết giữa ban trưa ở chung quanh vườn hoa Trafalgar, thì đành lựa hình phạt sau mà chịu cho thiên-hạ chê cười.
Báo sản xuất rất mau là để cho mình đọc mau. Hễ chưa gắng lắm cái gì để thoả mãn ý muốn đó thì lòng ta chưa yên. Bạn phải phải phân biệt văn chương và sách nghiên cứu về những đầu đề không phải là văn chương.
Điều thứ nhì là phải vừa đọc vừa suy nghĩ. Nhưng quả là tôi có đọc, chứ không phải là không. Họ ngồi xe máy phóng qua các miền trong xứ văn chương với mỗi mục đích là đi tìm cảm xúc mới.
Nghĩa là mình phải tự ngắm trân trân cái bộ mặt của mình trong gương, dù có phải thất vọng cũng ráng chịu. - Vâng, bất kỳ cái gì cũng giản dị như vậy. Có một bộ óc biết tuân ý ta thì nên lợi dụng nó một cách tối đa.
Và cả khi ta thấy nhiệm vụ quá sức ta, ta phải chịu thua, mà ta vẫn nghĩ rằng nếu bắt sức ta làm thêm được cái gì nữa thì ta ít bất mãn hơn. Họ ngồi xe máy phóng qua các miền trong xứ văn chương với mỗi mục đích là đi tìm cảm xúc mới. Có thời giờ thì bạn có thể kiếm ra được tiền bạc - thường là như vậy.
Còn đi trên đường hoặc ngồi trong góc xe mà tập trung tư tưởng thì ai mà biết được? Có thằng tướng ngu nào cười bạn đâu? Riêng tôi, tôi nghĩ không có gì hợp thời bằng những tư tưởng của Marc Aurele hay Epictete; sách của hai ông rực rỡ những lý lẽ thông thường, áp dụng được vào đời sống hàng ngày của hạng trung nhân như bạn và tôi. Tôi cho chính nhờ thấu hiểu chân lý ấy mà tôi khác con heo nằm vũng bùn kia.
Trong nhiều năm - đúng ra là cho tới khi tôi gần 40 tuổi - tuần lễ của tôi có bảy ngày. Bây giờ tôi xem ông ta sử dụng 16 giờ đó như thế nào. Không có gì xảy ra tới thân thể, tâm hồn ta mà không đi qua bộ óc của ta, ta thấy vui hay buồn cũng nhờ óc, nên kiểm soát trí óc là việc quan trọng nhất.
Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất. Cho nên riêng tôi, tôi yêu sự gắng sức lắm. Bước đầu nên rất chậm, có thể chậm một cách quá đáng nhưng phải rất đều đặn.
Năm sau, giờ sau, ngày sau luôn sẵn sàng đợi ta. Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn. Tôi biết có những người cứ đọc, đọc như người ta uống rượu.
Đừng khoe khoang gì nhiều về việc đương làm và đừng tỏ vẻ buồn bả, đau đớn về nỗi hết thảy người đời không biết sống cho ra sống, và nhất định bỏ phí biết bao thì giờ mỗi ngày. Lúc đó bạn có thể đọc báo được. Bạn có thể có những nguyên tắc giúp mình tin rằng cướp bóc là làm việc phải.