Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Nhưng họ sống không bình thường. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm.
Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Tôi vẫn không nói lời nào… Mấy ý tứ chợt ngân nga:
Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm. Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh.
Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Tôi yêu và thương bác tôi. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa.
Khoảng cách vô hình. Chả muốn viết tí nào. Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra.
Chỉ thi thoảng lóe lên thôi. Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly.
Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.
Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn.
Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn.