Cả hai, hậu thế và tiền bối, đều viết ra những hoài bão mãnh liệt và nhân văn làm nền tảng cho mọi giá trị. Nó là lợi ích kinh tế. Watson chỉ để IBM tham gia dự án này ở khâu thiết kế thiết bị đọc thẻ.
Watson chỉ để IBM tham gia dự án này ở khâu thiết kế thiết bị đọc thẻ. Người khổng lồ đang ngã khuỵu. Và nếu không biết cách lắng nghe đồng đội của mình, bạn khó mà thảo luận thành công.
Trong mắt mọi người, Watson dễ trở thành kẻ hô hào suông và kiêu ngạo. Máy tính giờ đây chỉ bằng kích thước chiếc tủ lạnh, để 30 năm sau nó chỉ nhỏ và mỏng với cái tên gần như ai cũng biết là ThinkPad xách tay. Hàng loạt các nhà máy ở Mỹ vì không còn các hợp đồng từ chiến tranh nên sa thải hàng loạt công nhân.
Watson hạ bút ngay lập tức: Thật tuyệt vời, ta tự hào vì con. Chiến tranh kết thúc. Năm đó, nó có lãi ròng hai triệu đôla trong 12 triệu doanh thu.
theo ý khách hàng, nhân viên phải đáp ứng mong đợi của khách hàng chứ không phải đáp ứng mệnh lệnh của cấp trên. Bằng cách từ bỏ những lối mòn có sẵn, Watson đã vất vả để đưa công ty của mình tăng trưởng lên gấp đôi, rồi gấp ba lần. Và bạn đang nghĩ rằng thất bại là kẻ thù tối cao của thành công.
Watson đã lập ra câu lạc bộ này từ khi IBM còn là một CTR nhỏ bé. Đầu những năm 1930, Watson đã đến Đức và phát biểu với giới trẻ. Bà chủ tạp hóa của khu phố nọ cùng Sam Walton (ông chủ tập đoàn bán lẻ lớn nhất thế giới Wal-Mart) đều giải quyết vấn đề mua sắm của xã hội thông qua việc mở cửa hàng bán lẻ.
Watson diễn giải về quan sát chủ động, có mục tiêu. Watson đã khiến Tom vượt qua nỗi sợ hãi (phải quản lý IBM) bằng cách buộc con trai mình tư duy nhiều các vấn đề lớn. Đặc biệt là kỹ sư trẻ này đã tiến sâu vào ngôn ngữ nhị phân.
Khán phòng trang trọng với những người đàn ông quan trọng trong bộ vest đen, sơ mi trắng. Cơ hội đang ở trước mắt ông. Google khó mà làm nên huyền thoại mới, huyền thoại tuổi trẻ nếu không xây dựng các giá trị chia sẻ theo tâm niệm không biên giới của thời đại.
Những người bạn Mỹ của ngài trên đất nước vĩ đại này sẽ ca tụng ngài. Watson hướng về phía danh sách và tạo ra một hình ảnh như thế này: Maney không thể khẳng định Watson bị đuổi việc hay tự ra đi sau đó.
Cha nghĩ, sợ hãi là động cơ vĩ đại cho thành công. Năm 1940, khi Watson đã vào tuổi 60, ông đã quyết định làm lễ tôn vinh những nhà bán hàng Đó làlý do nhiều người đã điên đầu vì những thất bạitriền miên của cha.