Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét. Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán.
Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm. Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy.
Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.
Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.
Tối, bạn đèo bác vào viện. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Còn bao nhiêu cái để khám phá.
Tớ không biết và tớ cũng biết. Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe.
Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Này, lấy cho chú bao thuốc. Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật.
Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu.
Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?.
Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc.