Riêng tôi, tôi tin rằng bà ấy nói quá đáng. Ông viết một cuốn sách: "Hai vạn năm ở Sing Sing" được hoan nghênh vô cùng, diễn thuyết nhiều lần trước máy truyền thanh về đời sống trong các khám. Dorothy Dix còn nói: "Sự thực hiển nhiên nhất, nhưng ngược đời nhất, chính là chỉ có người trong nhà, thân cận nhất mới nói với ta những lời nhỏ mọn, tục tằn, độc ác nhất".
Thực là một sự quảng cáo cực tốt cho ông. Sau khi dự kỳ thi đó, một thanh niên lại kiếm tôi, thất vọng. Tôi biết rằng cãi lý cũng vô ích; phương pháp đó chỉ có hại thôi.
Bạn cũng có thể bắt một người làm công phải chăm chỉ làm việc cho tới khi bạn quay lưng đi, bằng cách dọa tống cổ hắn ra cửa. Nhiều vĩ nhân trong thế giới cũng mắc cái tật tự khoe mình là quan trọng. "Tôi giận sôi lên, ông Wooton nói, người bán hàng thứ nhất có ý cho tôi dối dá; người thứ nhì muốn chê tôi đã mua đồ xấu, rẻ tiền.
ít lâu sau cuộc đại chiến, tôi được một bài học quý báu. Được một lúc, bà ta nói rằng vài người hàng xóm đã cho mắc điện vào chuồng gà và thấy kết quả mỹ mãn. Tôi chỉ xin phí tổn cho một hướng đạo sinh, mà ông chịu phí tổn cho tới năm người và cả cho tôi nữa, ông lại còn cho tôi một tờ tín dụng trạng để tới châu u, lãnh một ngàn mỹ kim.
Tôi biến thành một người mới, sung sướng, có lòng từ thiện và được mọi người thương. Những người này bất bình, hỏi lại mụ có phải mụ điên không, thì mụ trả lời: "Làm sao ta biết được rằng các chú phân biệt được thức ăn với cỏ? Vì trong suốt 20 năm nay ta nấu ăn cho mấy chú, mấy chú có bao giờ cho ta hay rằng món các chú ăn đó không phải là cỏ khô đâu?". Jim Farley hiểu rằng hạng trung nhân đều thấy tên mình êm ái hơn hết thảy những tên khác.
Chăm chú nghe một người khác, khác gì nhiệt liệt khen họ. Nếu không như vậy, chúng tôi sẽ kiện nhau, tôi sẽ mất tiền và làm cho một khách hàng tốt hóa ra một kẻ thù của tôi. Chính lời khen đó đã mở đầu cho quãng đường rực rỡ của chàng.
Nghe thấy chúng tôi cãi cọ nhau, một người bán hàng khác chạy lại, chêm vào: Bộ đồ màu đen nào, lúc mới đầu cũng hơi thôi ra như vậy, không thể tránh được. Thân mẫu tôi không thích nó". Ngài nói: "Chúng ta ở ngay bờ một vực thẳm.
Đọc những lời chỉ trích của anh em, tôi buồn lắm, nhưng nó có ích cho tôi. Đời sống của Hoàng đế Nã Phá Luân, chứng minh lời nói đó. Y đầy tật xấu, như một đứa trẻ quá nuông chiều, và hết sức "khó chịu", hành hạ ông bầu đủ tình đủ tội.
Nghe ông ta tuôn ra trong ba giờ đồng hồ rồi về. Nhưng trong khi bạn đồng nghiệp của ông Lincoln cứ cuối tuần lại trở về gia đình thì ông Lincoln không muốn về, vì rất kinh tởm sự ở gần bà vợ. Đừng mất thì giờ nghĩ tới kẻ thù của bạn.
Hôm sau, tôi nhận được một bức thư cho hay rằng tiền mướn đáng lẽ tăng lên 300 phần trăm thì chỉ tăng lên 50 phần trăm thôi. Tôi thành công nhờ thái độ nhũn nhặn, thân mật, hiểu biết của tôi". Xin đáp: Bất kỳ lúc nào và bất kỳ ở đâu.