lại đem đồ án đó cho bạn bè coi. Chàng thất vọng đến nỗi muốn giải nghệ đi bán xe cam nhông. Một thiên tài, William Lyon Phelps, trước làm giáo sư văn chương ở Đại học đường Yale, đã hiểu chân lý đó từ hồi còn nhỏ.
Ông nhất định đi đường khác và bắt đầu nghiên cứu nghệ thuật dẫn dụ người. Chứng tỏ, phô bày một chân lý chưa đủ. Lời cầu xin cuối cùng của ông là đừng để ông thấy mặt vợ ông.
Dân gian kêu nài đủ cách mà vô hiệu. "Chúng ta hiện tại ra sao, và chúng ta có thể trở thành một người ra sao, hai trạng thái đó khác nhau xa lắm, cũng như một người chập chờn nửa thức nửa ngủ, so với một người tỉnh táo hẳn hoi vậy. theo học lớp giảng của tôi, kể lại cho tôi nghe như sau này:
Đứa nhỏ khoe, khua muỗng trong cái soong: "Ba, ngó này! Hôm nay, chính con nấu cháo". Ông Mahomey bèn cho thợ khởi công. Nhưng chỉ cần ngó về quá khứ của tôi, cũng thấy rằng đời tôi có một đôi khi thay đổi do một lời khen hay khuyến khích.
Những lời phúng thích, chửi mắng không làm cho người khác đổi ý họ mà theo ý mình bao giờ. (Ông muốn! Ông muốn! Đồ ngu! Tôi không cần biết ông muốn cái gì hết; hãy nói cho tôi nghe cái mà tôi muốn). Đứa nhỏ giữ lời hứa.
Nhưng chúng ta hãy đọc đã. Không thể có lời nào nhân từ hơn để xét bà nữa. Nên đứng vào lập trường của người khác mà dẫn - dụ cho người đó trả lời: "Phải, phải".
Ăn tối rồi, tôi cấm cung trong phòng giấy của tôi, mở cuốn sổ tay ra, suy nghĩ về mỗi câu chuyện, mỗi lần bàn cãi, mỗi cuộc thương nghị, mỗi vụ chạy chọt trong tuần lễ đó. Nếu các bậc tiền nhân không có thị dục trở nên quan trọng đó, thì văn minh không có và chúng ta cũng chỉ như loài vật thôi. Hai mươi sáu tiệm, cao lâu hợp lại thành công ty đó và cùng theo một chính sách đặc biệt, lấy "danh dự" làm trọng.
Nó ở trong kịch Hamlet, hồi V, màn II. Không những ông công nhận rằng quả áo ngoài đã thôi và làm đen cổ áo sơ-mi tôi mà ông còn nhắc lại rằng bất kỳ món hàng nào bán ở tiệm đó, cũng phải làm cho khách hàng về nhà hoàn toàn vừa ý. Người ta đã công nhận giá trị tài năng của anh.
Nhưng hãng lại quả quyết nói ra như vậy. Bạn có quen ai hành động như vậy không? Riêng tôi, tôi đã thấy. Mới mười tuổi ông thấy rằng ai cũng cho tên họ của mình là vô cùng quan trọng.
Ông ấy nói: "Làm nghề của tôi phải đứng đắn, đúng hẹn. Ngài tả tỉ mỉ loài chim đó cho nó nghe. Sau cùng, bà hóa điên.