Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Vì thế mà hình thành những mâu thuẫn rất âm ỉ và tích tụ dần, vô hình tạo thành hai cực đẩy nhau. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức.
Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh.
Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện.
Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác. Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết.
Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí. Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần.
Những thứ đáng ghét nhất. Mất mất người kể chuyện. Giữa thẳng thắn và kiêng nể.
Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì. Sức khỏe phải tự mình giữ. Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào?
Còn tôi, chưa đến lúc. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào.
Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Nhưng không phải là tất cả. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn).
Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ.