Người ấy hỏi tôi bằng một giọng xẵng: - Tại sao để chó chạy như vậy, không có xích, cũng không có đai mõm gì hết? Không biết rằng điều đó cấm sao? Tôi ngọt ngào đáp lại: - Có, tôi biết, nhưng ở chỗ vắng người này tôi tưởng vô hại. Lúc lâm chung, bà thú với con gái bà rằng: "Chính má đã làm cho ba các con chết". Phương pháp thuần hóa tội nhân của ông đã có những kết quả dị thường.
Lý tưởng ủ ấp trong lòng sẽ cấu tạo nên những hành vi hợp với lý tưởng. Trong châu thành Nữu ước này, tôi vào hạng người càu nhàu khó chịu nhất. Tôi trả lời rằng người đó có lẽ không được dân chúng ủng hộ và nếu cử y có lẽ thất sách.
Đành rằng người ta không trả nó một xu nhỏ nào hết, nhưng nó không cần. Ông giàu có nhờ giọng êm ái, ôn tồn, thân mật của ông. Nhưng Carnegie nhớ ngay bài học con thỏ.
Sau này, Đức Giê Su đem nó ra giảng trên những đồi đá ở xứ Judée. Không có chi làm đẹp lòng họ bằng. Đoạn đó trích trong cuốn "Luyện tinh thần" của giáo sư James Harvey Robinson: "Chúng ta thường tự nhiên thay đổi ý kiến dễ dàng mà không cảm động chút chi hết.
Nhưng tôi chưa thấy phòng làm việc nào lót ván đẹp bằng phòng này. Khi bắt được y rồi, viên giám đốc công an tuyên bố: "Nó vào hạng tội nhân nguy hiểm nhất. Không có thì giờ học, nhưng có một thiên tài trời cho riêng dân ái Nhĩ Lan là bẩm sinh đã biết nghệ thuật làm cho người khác thương mình.
Cún chưa hề đọc một trang sách tâm lý nào hết. Nhưng nó có phương pháp hoàn toàn để làm mọi người yêu nó: là chính nó, nó yêu mọi người. Phải hành động gấp để ngưng bặt cuộc tuyên truyền phá hoại đó! Nhưng làm cách nào bây giờ?
Thôi, cám ơn các em nhiều lắm. Ông về nhà bình tĩnh hơn và muốn tỏ ra công bằng với chúng tôi, cũng như chúng tôi đã công bằng với ông, ông lục giấy tờ của ông ra, kiếm thấy toa hàng đã thất lạc và gởi trả chúng tôi mười lăm mỹ kim với vài lời xin lỗi. "Kính ông, Nhận được thư ngày 11 tháng này của Ông, tôi đội ơn Ông lắm.
Và cậu nảy ra một ý rất mới. Rồi trong khi nói chuyện với người đó, ông tìm cách nói tên người đó vài ba lần và ráng ghi trong trí nhớ hình dáng, vẻ mặt người đó để khi thấy người thì liên tưởng ngay tới tên được. Không! Ai kia thì xử sự như vậy, chứ ông Schwab thì không bao giờ.
Cô nói: "Trời phú cho ông cái giác quan về tiết điệu; ông thiệt là người trời sinh ra để mà khiêu vũ". Có lẽ nó sẽ khá hơn". Ông quyết thực hành ngay những lý thuyết đã học được và kiếm chung quanh ông xem có cái gì có thể chân thành khen được không.
Gia đình ít người mà cất ngôi nhà cực rộng lớn, mua chiếc xe hơi kiểu mới nhất, sắm bộ đồ cho hợp thời trang, khoe sự học hành tấn tới của con mình; cũng đều do thị dục đó hết. "Này ông, xe hãng Mỗ tốt lắm. Nhưng lâu dần quen nghề, lòng hoan hỉ tiêu tan.