Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi.
Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết. Chứ không thở dài như những người thân…
Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Cứ như người từ trên giời rơi xuống.
Nhưng mệt mỏi thì sao. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ.
Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ.
Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Không biết bác có nhớ chuyện này không.
Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình. Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn. Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó.
Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe.
Nhà văn vội vàng quệt nước mắt. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn.
Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình. Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi. Nhưng bạn muốn về ngay.