Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn.
Như một con rết hoặc như một con rắn. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra.
Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ.
Trong tay tôi không có luật… Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường.
Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi. Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.
Trơ trọi giữa phố đông. Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ. Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ.
Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào.
Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Không biết thì khó trách. Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu.
Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn.
Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.