Và bạn liên tưởng tới Zidane. Còn tĩnh tâm mà viết. Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp.
Tôi về, cũng đỡ in ít. Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn. Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm.
Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác. Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả.
Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước.
Nó như bộ mặt cái giấc mơ. Nhu cầu của bạn không cao. Lúc tôi khóc, mẹ khóc.
Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực. Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi. Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau.
Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian.
Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào.
Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Mấy ý tứ chợt ngân nga: Bác tôi bảo: Chào chú đi con.
Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn. Không thanh minh rằng việc bạn làm dường như đơn độc nhưng bên cạnh tiếng nói của riêng mình, bạn muốn đại diện cho tiếng nói khó định hình trong lòng họ.