Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Trượt theo hai bên má. Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.
Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ. Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực. Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm.
Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm.
Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Nó vẫn đang phải chứng minh. Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục.
Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề. Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít.
Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng. Mấy con hổ cũng thế. Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng.
Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em. Cái bút này vỏ kín như bưng. Bạn cần trả công và cả tự do.
Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau.
Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh. Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa.
Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Một kẻ lạc loài vô cảm.