Trong thương mãi và xã giao, sự nhớ tên người cũng quan hệ không kém gì trong chính trị. Ông không nói: "Tôi không muốn rằng hình của chúng nó được in trên báo". Một bác sĩ khác, ông G.
Chúng ta có lẽ không bao giờ có cơ hội hòa giải một vụ đình công, hoặc hùng biện ở tòa, nhưng có nhiều trường hợp khác mà phương pháp trên kia giúp ích cho ta được. Chúng ta không ai muốn làm việc một cách bất đắc dĩ, mà muốn rằng công việc của ta hợp với ý nguyện và sở thích của ta. Loài vật không có dục vọng ấy.
Nhớ được tên đó, đọc nó được một cách dễ dàng, tức là khen người đó một cách kín đáo và khôn khéo. mà nếu cha có mặt tại đó, chắc chắn cha đã thắng trận rồi! "Đoạn ông hậm hực viết bức thư này: Nhưng ít hy vọng thành công; nhiều người khác mướn nhà cũng đã làm thử như tôi và đều thất bại hết: họ nói con người đó ráo riết lắm.
"Từ lâu rồi - ông nói - tôi ghi trên một cuốn lịch những công việc buôn bán mỗi ngày. Mới hôm qua, con còn nằm trong tay mẹ, ngả đầu trên vai mẹ con. Trái lại, bạn nên cố tâm gợi lên những vấn đề mà cả hai bên đồng ý.
- Bạn sẽ thấy thực là thần diệu. Tới mỗi tỉnh, ông đãi các cử tri một bữa cơm trưa hay cơm tối, đem hết tâm can mà bày tỏ thiệt hơn với họ, đoạn chạy biến qua tỉnh khác. Có lần một độc giả nóng tính viết thư cho ông nói rằng không đồng ý với ông về bài ông viết kỳ trước và dùng những danh từ không đẹp đẽ gì để tặng ông.
Kinley dùng năm 1896; khi ông dự bị cuộc vận động tuyển cử của ông để làm Tổng thống. Nếu ông không làm như vậy thì người ta sẽ mời ông ra và như vậy là đáng lắm. " "Ba muốn cho con mau lớn.
Thư đề ngày 13 tháng 10 năm 1904. Thật vậy, chúng ta ai cũng khát khao được người khen ngợi và quý mến, nhưng chúng ta rất sợ lời nịnh hót. Tên cậu là Edward Bok.
Tôi được cái vui là đã tự chủ được mình, đã dùng phép lịch sự để đáp lại một bức thư thô lỗ. Bây giờ tôi biết làm thinh. Rồi ông Eastman chỉ cho ông Adamson tất cả những đồ trang hoàng trong phòng, chính do ông chỉ bảo, sắp đặt.
Tất cả những người dạy súc vật áp dụng nó đã nhiều thế kỷ rồi. Chính tôi cũng đã học chút ít về thuế má, quốc khố. Rồi hãng dùng phương pháp này để thâu những số tiền đó.
Phải khéo léo, đừng khen bất ngờ quá, cho bà khỏi nghi. Nhưng vì tôi chỉ là một thằng người nên tôi thấy nhục lắm và thầm oán tiểu thuyết gia đó đến nỗi mười năm sau, khi hay tin ông ta chết, tôi đã chẳng tiếc một người có tài mà chỉ nhớ tới sự ông đã làm thương tổn lòng tự ái của tôi. là người được giao trách nhiệm đảm đương công việc đó bị những nhà thay mặt đủ các hiệu máy lại quấy rầy.