Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian. Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật. Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió.
Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác.
Chúng là những kiệt tác. Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy.
Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Còn bao nhiêu cái để khám phá.
Sách rồi đến bút rồi đến đồng hồ rồi đến kính rồi đến lọ dầu cá rồi đến truyện tranh rồi đến thắt lưng… Xong! Nhắm mắt liệt kê lại xem nào. Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả.
Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này). Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên.
Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng.
Bịt tai lại, im lặng, là xong. Làm gì có lí do gì mà khóc. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.
Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Con mèo nằm trên nóc tivi.
Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích. Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.