Vậy đừng tàn phá nó bằng cách chuốc lấy lo phiền". Nếu không có vớ thì con mèo cũng được. Chắc chắn là tôi đã chết điếng.
Trong du lịch, anh luôn luôn "Chén chú chén anh". Nhưng dầu việc này mất, ta vẫn có thể kiếm được việc khác thì đã lấy gì làm tai hại cho lắm? Còn về phần các ông chủ của tôi, thì họ sẽ nhận thấy rằng Công ty chỉ là đương thí nghiệm một phương pháp mới để tẩy hơi. Nghĩ vậy và quyết định theo kế thứ tư rồi - nghĩa là sáng thứ hai cứ xuống hãng như thường lệ - tức thì tôi thấy vô cùng nhẹ nhàng thư thái.
Như trường hợp ông Phil Johnson. Suốt thời gian dịch và trong năm sáu tháng sau nữa, tôi có cảm giác "đãng đãng" đó. Định mệnh chỉ cho ta một trái chanh hãy làm thành một ly nước chanh ngon ngọt
Hãy chọn một người đáng tin cậy, thí dụ như một người thân thích, một viên thầy thuốc, một luật sư hay một linh mục. Những người chung quanh tôi trìu mến những người tàn tật như tôi, thì ít ra tôi cũng phải trìu mến lại họ chứ!". Rút cuộc, một năm sau tôi mới nhận thấy một sự thực hiển nhiên, để rồi cụt hứng và phẫn uất.
Vì chẳng may, đời lại không giản dị thế đâu. Chàng nói: "Cầu nguyện giúp cho tôi có can đảm và tự tin". Thực tai hại! Tôi biết vậy và sợ nhà tôi cũng biết vậy, nên khi lỡ ở đám đông tôi rán vui vẻ.
Nhưng có việc tôi làm được, là kể kinh nghiệm của vài nhân vật đã biết giải quyết vấn đề ấy, giúp bạn vài lời khuyên thực tế, chỉ chỗ mua vài cuốn sách chỉ dẫn bạn thêm. Tôi chuyên bán cho các luật sư một loại sách gần như là cần thiết cho họ. Nó đã ảnh hưởng sâu xa và lâu bền tới đời sống của tôi.
Con nít thì nói: "Ước gì tôi lớn thêm được vài tuổi nữa". Tôi yên ổn làm ở đó cho đến chiến tranh, tiệm phải đóng cửa. Nhất là các ông lớn tuổi, thích được khuyên bọn thiếu niên.
Vậy thì ta không có gì đáng than. Nhưng nhà chuyên trị bệnh thần kinh tuyên bố rằng ta mệt hầu hết đều do cảm xúc và tâm trạng của ta. Cho nên tôi không dám trốn.
Ta không tin ta là một người hoàn toàn, ta nên noi gương E. Mười bốn năm sau, hơn một ngàn cuốn sách đã mở mắt ông trước những chân trời mới và mang thi vị lại cho đời ông. Bởi vậy mới vẫn còn sống đến ngày nay để kể chuyện cho bạn nghe.
Một ngày kia, trừ một số sách viết cho các nhà chuyên môn, có lẽ hết thảy các sách phải viết bằng lối văn tựa như phóng sự, mới mong có người đọc, dầu sách học cho người lớn hay trẻ em. Và tôi ghét ông chủ của tôi biết bao, cái người mà lúc nào cũng rầy la, quạ quọ. Ông chế nhạo tất cả các tôn giáo, cho rằng Thánh kinh chứa toàn những chuyện hoang đường và đời người là một "chuyện do một thằng khùng kể, đầy những lời rỗng tuếch, vô nghĩa và những hành động hung hăng của những kẻ hoá dại".