Suy nghĩ một lúc, ông quyết định vượt qua sự e ngại và cất giọng nhẹ nhàng. - Từ lúc ta gặp cháu đến nay, công việc của cháu tiến triển như thế nào rồi? – tôi chỉ mong có được một nguồn thu nhập tốt để tiền luôn chảy vào trong túi của mình.
Ngày nào tôi cũng bị những chủ nợ đuổi theo để đòi tiền. Lúc ấy tôi còn chưa làm nghề kinh doanh mà hàng ngày vẫn đi làm công cho người khác để nuôi sống bản thân và gia đình của mình. Những lợi nhuận nhỏ và chắc chắn vẫn tốt hơn nhiều so với một vụ đầu tư mang lại lợi nhuận lớn nhưng không bảo đảm an toàn.
Khi Megiddo thức giấc, ông liền thì thầm những tin mới cho anh ta nghe. Điều đó cho thấy tính do dự vẫn luôn tồn tại trong tất cả mọi người, trong khi chúng ta lại luôn mong muốn được thành đạt và giàu có. Phía sau lưng Đền học, những chiếc lều vải bạc màu đã được neo chắc chắn vào những cái cọc, đề phòng những cơn giông và gió sa mạc.
Đêm nay, tôi kể cho các anh nghe về sự khôn ngoan của ông Arkad mà chính Nomasir, con trai của ông ấy, kể cho tôi nghe khi tôi còn là một cậu bé ở Nineveh. - Nhưng thỉnh thoảng người chơi vẫn thắng được những khoản tiền kếch sù đó chứ! - Một người nào đó lên tiếng phản đối. Mathon mỉm cười điềm đạm, chứng tỏ bản lĩnh của một con người đã từng dạn dày kinh nghiệm trong việc cho vay tiền:
- Ông chủ lâm vào cảnh khủng hoảng rồi. Những thành quách đền đài đã biến mất, chỉ còn lại những phế tích đổ nát và vắng lặng. Nếu bạn làm việc trong ngành pháp luật hay bệnh viện, thì nên tham khảo hoặc trao đổi ý kiến với các đồng nghiệp để nâng cao kiến thức.
Bỗng nhiên, Hadan Gula lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của ông Sharru: Chẳng bao lâu sau, bạn sẽ cảm nhận được sự thích thú của một người đã sở hữu một tài sản hoàn toàn là của mình. Khi Arkad kể xong câu chuyện, một trong những người bạn của ông lên tiếng:
- Cái gì? – Kobbi hết sức ngạc nhiên kêu lên. – Trong một ngày, nếu anh cày được một công đất, thì anh là một nô lệ làm được việc, và bất cứ ông chủ nào cũng sẽ nhận biết điều đó. Mải chìm đắm trong những suy nghĩ nặng nề của mình, Bansir hầu như không để ý đến mọi thứ xung quanh cho đến khi những âm thanh êm dịu của tiếng đàn lia vang lên bên cạnh mình.
Vì thế, cháu đã đủ khả năng để nhận một trách nhiệm nào đó. Một lát sau, bà thở dài và cất tiếng nói: - Tâu bệ hạ, mọi người vẫn bảo như thế và thần không thấy ai phản đối điều đó cả.
Một lần nữa, Babylon lại trở về với đất, nơi đã sinh ra nó. Những người Phoenici đã lừa gạt bán cho ông Azmur những chuỗi hạt nhìn rất giống đá quý nhưng thật ra được làm bằng thủy tinh vô giá trị. Bởi vì, đây là bí quyết tạo nên sự giàu có.
- Thỉnh thoảng có như vậy! – Arkad nói. - Mọi người đều rất yêu mến ông nội của cháu. Ba ngày sau, người đầy tớ riêng của bà Sira gọi tôi tới gặp bà.