Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Có những việc để cứu rỗi thời đại này thì đòi hỏi trong hàng ngũ người tài phải xuất hiện nhiều thiên tài, và trong hàng ngũ thiên tài phải xuất hiện siêu thiên tài. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu.
Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức.
Không, tôi không cần biết. Cái đó làm bạn tỉnh ra. Không thông minh thì phải cúi đầu xuống.
Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ.
Tiếng máy của mình đã tắt. Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.
Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát. Chuông điện thoại reo. Mân mê hoài cuốn anbum.
Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.
Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.
Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt.