Nhiễm thói ấy mất rồi. Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi.
Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ. Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi. Hai khoang thiện, ác.
Như một thứ bạn bè cho xôm tụ. Hắn biết vì hắn đã từng. Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi.
Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Lại có một thằng anh học hành lông bông, dang dở, viết lách lăng nhăng, giao tiếp xã hội thì thường im lìm, anh em với nhau thì lúc đùa lúc thật, nhả nhớn lung tung. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng…
Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.
Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu.
Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên. Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng.
Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Nhiễm thói ấy mất rồi. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính.
Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Trên Hồ Gươm lúc này chắc đang có lễ hội du lịch tưng bừng.
Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.