Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng. Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng.
Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Ê này tôi, cười ít thôi chứ.
Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả. Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này).
Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có. Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Cuối mùa lại ra đợt mới.
Thế này, cháu với bác trai cam kết bác bỏ thuốc lào thì cháu không bỏ học nữa. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.
À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình. Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to.
Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên. Để chờ một sự thật tươi đẹp. Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết).
Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng….
Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.
Em vẫn biết là anh bất mãn. Bác nói chuyện với cháu. Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu.