Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Nhưng nhà văn không thấy thanh thản.
Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném.
Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa.
Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra.
Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Mai đi học về phải cạo râu.
Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức. Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Nhà bạn có nhiều người làm trong ngành, có người nói đùa đùa thật thật: Thắng thì ai chả thích nhưng chỉ mong Việt Nam bị loại ngay từ vòng đầu.
Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa. Viết thế đủ chưa nhỉ.
Đó là làm cho mỗi con người đều mang sứ mệnh đó. Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.
Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ. Một người theo ngành sư phạm sẽ không còn ấp ủ ước mơ ươm mầm trẻ thơ. Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình.
Chứ trước đây thì um nhà rồi. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.